“Ăn trưa lúc 2h chiều. Mệt quá mỗi người chọn đại một góc cầu thang thoát hiểm ít người ra vào để chợp mắt. Khi nghe thông báo khách trả phòng là lật đật chỉnh trang trang phục, tóc tai là tiếp tục chạy ra làm tiếp”.
Nhiều người cho rằng, những người làm trong lĩnh vực nhà hàng, khách sạn là sung sướng khi luôn được ăn mặc đẹp đẽ và làm việc trong môi trường mát mẻ. Thế nhưng, ít ai biết được rằng, nghề nghiệp của họ cũng có những góc khuất và nỗi vất vả rất riêng khó diễn tả bằng lời.
Ăn tranh thủ - “ngủ” khẩn trương
Sau khi tốt nghiệp trường du lịch, bạn trẻ N.V.T (Đà Nẵng) được nhận vào làm tại bộ phận F&B (Food and Beverage Service) của một khách sạn có tiếng. Đây chính là bộ phận nhà hàng và quầy uống trong khách sạn chuyên cung cấp thức ăn, đồ uống cho các thực khách lưu trú và khách vãng lai. Với những khách sạn nhỏ thì công việc không nhiều, nhưng với khách sạn 800 phòng mà N.V.T đang làm quả thực là một thách thức không hề nhỏ.

Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương là chuyện thường với những người làm dịch vụ.
Trong mắt bạn bè, không ít người tỏ ra ngưỡng mộ N.V.T khi được làm trong một khách sạn lớn, sang trọng và điều hòa mát mẻ. Thế nhưng “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, nghề nghiệp này không hoàn toàn màu hồng như mọi người vẫn tưởng.
Bộ phận mà bạn trẻ này đang làm được chia thành nhiều nhánh nhỏ, tạo thành một ê-kíp với quy trình hoạt động hết sức chuyên nghiệp. Trong những ngày cao điểm mùa du lịch hay đơn giản vào những khung giờ ăn uống như 6-9h sáng, 10h30-14h, 15-22h đêm, N.V.T và các đồng nghiệp của mình phải làm việc hết công suất để mang đến những bữa ăn ngon cho thực khách. Chỉ khi khách ăn uống xong, dọn dẹp xong, lúc này những người làm phục vụ mới có thể “thở”.




Đôi khi khách quá đông, trễ giờ ăn, họ phải tranh thủ lót dạ để tiếp tục làm việc!
“Đầu ca thường mình sẽ ăn gì đó cho có sức rồi làm việc. Rất nhiều hôm khách đông là quên ăn. Đôi khi quá mệt mỏi, tranh thủ vào giờ khách chưa dùng bữa, bọn mình phải “chia ca” kiếm ở một nơi nào đó khuất tầm nhìn để chợp mắt 5-10 phút để lấy lại sức. Khi nghe gọi là phải sẵn sàng trong diện mạo tươm tất nhất để làm việc. Ăn uống thất thường nên mình bị bệnh dạ dày lúc nào không hay”, N.V.T chia sẻ.
Mỗi nghề nghiệp có những niềm vui và những khó khăn rất riêng, không nghề nào giống nghề nào. Khác chăng, những người làm dịch vụ có những đặc thù rất riêng bởi khung giờ “trái khoáy” của mình: Người ta chơi mình làm, người ta làm mình nghỉ. Trong những dịp lễ Tết, cuối tuần, nếu như người khác quây quần cũng là khi người làm trong nhóm nghề này lao động vất vả hơn bao giờ hết. Khi màn đêm buông xuống, khi những vị khách ra về cũng là khi họ bắt đầu vào công việc dọn dẹp, ăn uống. Và tới tận khuya khi hoàn thành công việc họ mới được nghỉ ngơi.

Công việc họ còn khéo dài tới tận khuya để dọn dẹp xong mọi việc!
Không chỉ chuyện ăn uống, ngủ sai nhịp sống sinh hoạt của người bình thường mà kể cả chuyện gặp gỡ, hẹn hò cũng “trái người thường” lắm đấy! Vậy nên, yêu một người làm trong lĩnh vực dịch vụ, vào những ngày lễ tết bạn cũng đừng trách người ấy không dành thời gian cho bạn hoặc giả hẹn hò lúc 1-2h sáng cũng đừng vội trách móc nhé!
Những nỗi niềm khó nói
Nhiều người gọi chung người làm nghề dịch vụ là nghề “làm dâu trăm họ” khi hằng ngày họ phải tiếp xúc hàng trăm khác hàng với những yêu cầu rất khác nhau. Và dù ở vị trí nào, để làm tốt công việc, họ cần phải có: “thần kinh thép”, sức khỏe, sự tập trung và cố gắng cao nhất. Bởi cho dù đang vất vả tăng ca, mệt mỏi hay tâm trạng tệ cỡ nào thì gặp khách hàng cũng phải tươi cười, niềm nở và làm tốt công việc mình.


Bên cạnh đó, khi làm việc nào ai tránh khỏi những tình huống phát sinh và người làm trong lĩnh vực dịch vụ cũng vậy. Lúc ấy, ngay lập tức họ phải tìm cách để xử lý tình huống nhằm xoa dịu sự khó chịu khách hàng. Và cũng không ít lần, dù không làm sai nhưng vì “khách hàng là thượng đế”, họ cũng chịu những lời phàn nàn, trách móc và vẫn tiếp tục cố gắng để hoàn thành vai trò của mình.
“Công việc và trách nhiệm của mình là dọn dẹp thật sạch, kiểm tra và bổ sung các vật dụng. Thế nhưng, lắm lúc cũng ứa nước mắt trước với nghề. Cũng chả dám phân biệt khách Việt hay khách Tây, nhưng chỉ mong rằng, mọi người có ý thức một chút để anh em làm việc đỡ khổ ”, một nhân viên buồng phòng cho biết.






Đối với nhiều người, đôi khi chỉ 5 - 10 phút chợp mắt đã là điều rất quý!
Tuy vất vả là thế nhưng mức lương bổng nhóm ngành nghề này lại không cao, nhiều người “sống” nhờ tiền tips của khách hàng. Bên cạnh đó, nếu như vào những khoảng thời gian cao điểm việc xin nghỉ cực kỳ khó khăn bởi không có nhân sự thay thế, hoặc phải kiêm nhiệm nhiều công việc tùy thuộc vào sự “điều động” của quản lý thì vào những tháng ít khách, họ lại bị “ép nghỉ không lương”, nhất là ở những công ty nhỏ.
Vất vả, khổ cực là thế đó, nhưng với người làm nghề dịch vụ nói chung và những người đang làm trong lĩnh vực du lịch, khách sạn, nhà hàng nói riêng, thứ khiến họ bám trụ lâu dài với nghề đó chính là sự đam mê. Quý lắm những phút giây cùng đồng nghiệp nghỉ ngơi sau giờ làm căng thẳng, quý lắm những khoảnh khắc cùng chia sẻ ngọt bùi đầy chân tình đồng nghiệp. Đôi khi cũng chính sự khó tính của khách hàng lại rèn dũa cho họ cách ứng xử và thái độ chuyên nghiệp.

No comments:
Post a Comment